Vợ chồng tôi sống cùng với cha mẹ chồng và đứa cháu 4 tuổi, con của chị chồng. Chắc hẳn mọi người cũng đoán được chuyện tôi muốn kể liên quan tới chị chồng. Chị lấy chồng được 5 năm. Từ khi cưới đến khi cháu tôi lên 2 tuổi, mẹ con chị sống với gia đình chồng tôi. Dù đã có con nhưng hình như anh chị vẫn chưa lớn. Anh chị đi làm về, ăn uống, xem tivi rồi vào phòng riêng lên mạng, chơi game bỏ mặc cháu tôi ngủ với ông bà ngoại. Nhiều đêm cháu giật mình quấy khóc, cha mẹ tôi lo lắng dỗ dành còn anh chị vẫn ngủ. Dù ăn chung nhưng chưa bao giờ anh chị mua được con cá hay miếng thịt cho cả nhà, cũng chẳng mua con tôm con tép cho con của họ.

Khi cháu tôi lên 2 tuổi, chị về nhà chồng ở. Anh chị vẫn gửi cháu ở nhà ông bà giữ, chiều lại đón về. Dù về nhà chồng nhưng chị vẫn ăn cơm 2 bữa ở nhà tôi, chi phí sinh hoạt là do vợ chồng tôi lo. Trong khi đó, đồ ăn thức uống tôi mua cho cả nhà thì anh chị ăn thả ga và còn gói đem về. Về phần anh rể, chẳng bao giờ vào thăm cha mẹ tôi, cũng không có gói thuốc hay quà gì cho cả nhà. Có thể nhờ vậy mà anh chị có tiền gửi ngân hàng, còn vợ chồng tôi chẳng có gì cả.

Nói về mẹ chồng, khi tôi chuẩn bị món gì ngon cho cả nhà là y như rằng chiều hôm ấy anh chị lại vào. Tôi nhớ một lần làm gà nấu cháo thì mẹ chồng tôi dọn cho anh chị ăn trước, sau đó vợ chồng tôi ăn chỉ xương với xương. Tôi nghĩ sống tiết kiệm tốt nhưng tiết kiệm tới mức keo kiệt là không chịu nổi. Chồng cũng hiểu cho tôi, anh biết nhưng không nói. Tình cảm gia đình là điều quý báu, mỗi người cùng nhau vun đắp, cư xử đúng mực thì mới thuận hòa được. Có phải tôi đã quá tính toán và ích kỷ không?

Dung

Theo Vnexpress

Please follow and like us:

Comments

comments

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Facebook