Tôi và chồng đến được với nhau là một kì tích. Trong nhà, bố anh quyền lực, gia trưởng nhất. Nhà anh giàu có, bề thế nhưng mẹ con anh lại không hề có tiếng nói. Anh là con trai một, được bố đầu tư từ nhỏ với những thứ tốt nhất. Nhưng càng lớn, anh lại càng cảm thấy bản thân bất tài, vô dụng vì không thể làm được những gì mình thích.

Còn tôi, tôi lại là con gái nhà bình dân. Bố mẹ tôi là giáo viên về hưu, bản thân tôi cũng chỉ là một cô bán hàng bình thường. Khi biết anh yêu tôi, bố anh đã cho người tới tận nhà “nói chuyện” để tôi rời bỏ anh. Lần đó mẹ tôi nhập viện vì lên cơn đau tim. Bố tôi suốt ngày chìm vào trong men rượu vì bị hàng xóm gièm pha quá nhiều.

Chúng tôi chia tay nhau mấy lần vẫn không xa nhau nổi. Đến mức chúng tôi đã bỏ nhà đi để được sống với nhau cũng không yên. Chỉ có điều sau lần đi đó, tôi có thai. Và tôi được họ đón về nhà để sinh con. Bố anh cay nghiệt chê mắng tôi là thèm trai, mê trai nên dễ dãi dâng hiến. Tôi chịu nhục để được ở bên anh.

Khi mang thai và sinh con ở nhà chồng, tôi bị trầm cảm đến mức từng nghĩ đến cái chết - Ảnh 1.

Tôi bị trầm cảm đến mức từng nghĩ đến cái chết. (Ảnh minh họa)

Anh thương tôi lắm. Anh cứ hay tự trách mình vì không thể cho tôi một đám cưới rình rang. Nhưng tôi không cần những thứ đó. Ở bên nhà chồng, tôi được chăm nom rất kĩ. Bù lại, tôi gần như chẳng trò chuyện được với ai vì ai cũng cặm cụi làm việc. Tôi biết, họ sợ bố chồng tôi.

Tôi sống lầm lũi trong phòng cả ngày để đợi chồng về. Nhưng anh về rồi lại phải qua phòng bên cạnh ngủ. Chúng tôi không được ngủ chung với nhau vì “ảnh hưởng đến đứa bé, chờ sau khi xét nghiệm ADN đã”. Trong thời gian đó, tôi đã bị trầm cảm.

Tôi sinh con, việc đầu tiên bố anh làm chờ kết quả xét nghiệm. Khi biết chính xác là cháu ông, ông mới thuê người vào nuôi. Bố mẹ tôi thương con cũng chỉ được gọi điện hỏi han vì bố chồng tôi đã rào trước: “Nó sinh thì bên tôi tự lo được, nếu ông bà muốn đến thì đón luôn nó về”. Thương bố mẹ, tôi cũng chỉ biết khóc thầm.

Có con nhỏ, tôi được chăm càng kĩ hơn. Việc của tôi là hàng ngày bế con, trông con và ăn uống đầy đủ dưỡng chất để có sữa cho con ti. Nghe thì đơn giản nhưng chỉ cần tôi để con bị muỗi đốt một vết nhỏ thôi cũng đủ để tôi bị chì chiết cả tuần. Hay trên người con phải sạch sẽ, vấy một chút bẩn thôi cũng mắng cả dòng họ ở bẩn. Tôi cũng không được hôn con vì: “Miệng cô đầy vi khuẩn, hôn cháu tôi cho nó lây bệnh à?”. Thú thật, đó là khoảng thời gian tôi trầm cảm nặng nề đến mức đã nghĩ đến chuyện tự tử. Tôi có cảm giác mình chỉ là người nuôi chứ không còn là mẹ đứa bé nữa.

Khi mang thai và sinh con ở nhà chồng, tôi bị trầm cảm đến mức từng nghĩ đến cái chết - Ảnh 2.

Tôi bị bố chồng đánh chỉ vì một cái váy đỏ chồng mua tặng. (Ảnh minh họa)

Mấy hôm trước, chồng tôi mua tặng tôi một cái váy rất đẹp. Lúc đó tôi rất mừng. Nhưng bố chồng tôi đã thấy. Ông xăm xăm bước vào, giật cái váy trên tay tôi rồi giáng cho tôi một tát vì: “Trơ trẽn, con còn chưa biết đi đã vội vã muốn làm đ… lại rồi à?”.

Chồng tôi sững người không kịp phản ứng. Và tôi thì phát điên thật sau câu nói đó. Tôi lao vào đánh lại ông rồi bị họ lôi xềnh xệch vứt ra khỏi cửa nhà. Chồng tôi đi cùng tôi nhưng đứa bé thì bị giữ lại.

Hiện giờ vợ chồng tôi đang tìm cách lấy lại con, nhưng chúng tôi đều không kiếm ra tiền, mà lại đang sống trong căn nhà thuê chật chội. Tôi có nên bất chấp tất cả để đón con đi chịu khổ cùng mình hay để con lại ngôi nhà đó cho con sống được đầy đủ vật chất?

Nếu bạn có tâm sự thầm kín muốn được chia sẻ, vui lòng gửi bài viết về địa chỉ: tamsu@afamily.vn. Thư của bạn sẽ được phản hồi trong 24 giờ.

Theo Afamily

Please follow and like us:

Comments

comments

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Facebook