Tôi sinh ra và lớn lên tại vùng quê nghèo Hà Tĩnh, một mảnh đất đầy nắng và gió. Tôi gặp em – một cô gái Quảng Bình xinh đẹp vào năm 2005 lúc hai đứa đang là sinh viên của Trường Đại học sư phạm Đà Nẵng.

Người ta nói tình yêu sinh viên thường khó đến được với nhau. Chúng tôi cũng đã từng rơi vào hoàn cảnh tương tự. Sau khi ra trường, em về quê và đã xin được việc làm, còn tôi sau một thời gian không xin được việc ở quê đã quyết định trở lại thành phố Đà Nẵng để tìm kiếm cơ hội. Vậy là chúng tôi chỉ có thể liên lạc qua những tin nhắn, những cuộc điện thoại ngắn ngủi. Đó chính là quãng thời gian thực sự thử thách tình yêu của chúng tôi.

Tôi lúc đó vẫn chưa xin được việc làm, chỉ có thể kiếm sống qua ngày bằng đồng lương ít ỏi từ việc đi làm gia sư. Còn em đã có một cuộc sống ổn định, có nhiều chàng trai sẵn sàng đón đưa. Ba mẹ em vì lo cho em nên cũng không muốn em phải tiếp tục dành tình cảm cho một người đang có tương lai bất định như tôi. Đã có những lúc tôi muốn từ bỏ tình yêu của mình vì cảm thấy tương lai mịt mù. Nhưng phải làm gì khi tình yêu của chúng tôi dành cho nhau là quá lớn, những cuộc điện thoại, những tin nhắn là không đủ?

12 năm gian khổ, vợ chồng tôi vẫn luôn sát cánh chưa từng một lần mệt mỏi buông bàn tay nhau - Ảnh 1.

Em từ bỏ công việc, cuộc sống ở quê để vào Đà Nẵng với tôi dẫu biết rằng những ngày tháng giông bão đang chờ. (Ảnh minh họa)

5 tháng sau khi ra trường, chúng tôi quyết định “quy về một mối”, em từ bỏ công việc, cuộc sống ở quê để vào Đà Nẵng với tôi dẫu biết rằng những ngày tháng giông bão đang chờ.

Còn gì hạnh phúc hơn được sống với tình yêu của mình, không gì diễn tả được niềm vui của chúng tôi khi được gặp lại nhau sau gần nửa năm xa cách. Nhưng khi chưa kịp hưởng trọn niềm vui thì chúng tôi phải đối diện với bao nỗi lo trước mắt. Cuộc sống của vợ chồng tôi lúc đó thật khó khăn, vất vả. Từ nỗi lo xin việc làm đến nỗi lo về nhà cửa luôn thường trực trong tâm trí chúng tôi. Nhưng nhờ những cố gắng, nỗ lực mà một năm sau chúng tôi cũng đã có việc làm ổn định mặc dù thu nhập từ đồng lương ít ỏi không đủ giúp chúng tôi trang trải trong cuộc sống.

Sau 3 năm ra trường, chúng tôi quyết định kết hôn. Một năm sau chúng tôi chào đón đứa con gái đầu lòng trong niềm hạnh phúc vô bờ bến. Nhưng cũng từ đây gánh nặng cơm áo gạo tiền càng làm cho cuộc sống của chúng tôi trở nên vất vả hơn.

Trong khoảng 6 năm sau khi ra trường, chúng tôi đã phải 6 lần chuyển chổ trọ. Tiền thuê trọ, điện nước, tiền ăn, tiền sữa cho con cùng với các khoản chi khác trong cuộc sống hàng ngày khiến chúng tôi gặp rất nhiều khó khăn. Tuy vậy, với bản tính tự lập từ nhỏ nên tôi không bao giờ có tâm trạng bi quan, chán nản.

12 năm gian khổ, vợ chồng tôi vẫn luôn sát cánh chưa từng một lần mệt mỏi buông bàn tay nhau - Ảnh 2.

Mười hai năm với biết bao thử thách, gian truân nhưng tình cảm vợ chồng chúng tôi chưa bao giờ phai nhạt. (Ảnh minh họa)

Ngoài việc phấn đấu không ngừng nghỉ để hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của một người giáo viên, tôi còn tích cực đi làm thêm những việc khác để trang trải cuộc sống. Tôi cảm thấy thật may mắn khi có người vợ không chỉ xinh đẹp mà còn chịu thương chịu khó, luôn đồng cảm và chia sẻ cùng tôi mọi niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống. Bên cạnh đó đứa con gái ngoan ngoãn, đáng yêu là động lực lớn cho tôi vượt qua mọi khó khăn, thử thách.

Trải qua nhiều gian nan, vất vả nhưng nhờ biết chi tiêu hợp lí, tiết kiệm nên cách đây 3 năm vợ chồng tôi cũng đã mua được một căn nhà nhỏ là tổ ấm thực sự, là nơi đề chúng tôi sum vầy sau một ngày làm việc căng thẳng, mệt mỏi.

Mười hai năm với biết bao thử thách, gian truân nhưng tình cảm vợ chồng chúng tôi chưa bao giờ phai nhạt. Hạnh phúc như được nhân lên gấp bội khi chúng tôi sắp sửa đón thêm thiên thần nhỏ chào đời. Dẫu biết rằng cuộc sống phía trước còn nhiều khó khăn nhưng tôi nghĩ rằng nếu biết hài lòng với những gì mình đang có và cố gắng không ngừng nghỉ thì cuốc sống sẽ ngày càng tốt đẹp hơn. Cảm ơn vợ vì đã luôn ở bên anh! Cảm ơn con vì đã mang đến cho bố mẹ niềm hy vọng và động lực phấn đấu. Cảm ơn mọi người đã lắng nghe tâm sự của tôi!

Nếu bạn có tâm sự thầm kín muốn được chia sẻ, vui lòng gửi bài viết về địa chỉ: tamsu@afamily.vn. Thư của bạn sẽ được phản hồi trong 24 giờ.

Theo Afamily

Please follow and like us:

Comments

comments

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Facebook